Con trai mất, mẹ chồng lại ngồi cười trước tủ, mở ra tôi bật khóc

Hai tháng sau khi chồng tôi mất, tôi thấy mẹ chồng cứ ngồi trước tủ rồi cười tủm tỉm một mình khiến tôi tò mò.

Tôi và chồng cưới nhau được 6 tháng thì bố chồng qua đời vì bạo bệnh. Mẹ chồng vì chuyện này mà sốc lắm, đầu óc trở nên lẩn thẩn lúc nhớ lúc quên.

Chồng tôi lại là con trai một nên sau đó vợ chồng đã chuyển về ở cùng mẹ để tiện chăm sóc bà. Sau này tôi có thai, vì ốm nghén nặng nên tôi xin nghỉ việc ở nhà nghỉ ngơi, tiện chăm sóc mẹ chồng luôn vì bệnh tình của bà ngày càng trở nặng, bà không còn nhận ra ai nữa rồi.

Vốn dĩ điều kiện gia đình không tốt lắm nên khi tôi mang thai, áp lực tài chính trên vai chồng tôi càng tăng lên, vì ngày trước còn có 2 người kiếm được tiền, giờ chỉ còn mỗi mình anh mà. Ban ngày anh đi làm ở công ty, tối anh lại nhận việc về nhà làm thêm nên hôm nào cũng 1-2 giờ sáng anh mới được ngủ. Nhìn chồng làm việc quần quật cả ngày như vậy tôi đau lòng lắm, nhưng tôi cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài động viên anh.

Sự chăm chỉ và năng lực làm việc của anh được công ty đánh giáo cao, từ đó mà anh được thăng chức, tăng lương, cuộc sống cũng ổn định hơn. Trước khi con vào lớp 1, vợ chồng tôi đã mua được nhà mới, tuy nội thất chưa sắm sửa được gì nhiều nhưng điều đó cũng đủ khiến tôi tự hào về chồng rồi.

Sau khi sinh con, sức khỏe của tôi yếu hẳn đi, mẹ già lại bệnh tật, còn con nhỏ nên tôi cũng không đi làm lại nữa. Ngày ngày tôi đưa đón con đi học, chăm sóc mẹ chồng, dọn dẹp nhà cửa rồi nấu nướng chờ chồng về ăn cơm. Vì không giúp được gì về tài chính nên tôi chỉ có thể dùng cách này để anh yên tâm đi làm thôi.

Con trai mat, me chong lai ngoi cuoi truoc tu, mo ra toi bat khoc

Gia đình tôi rất hạnh phúc, tôi rất hãnh diện vì chồng. (Ảnh minh họa)

Nhưng khi con tôi học lớp 3, một hôm chồng tôi đột ngột ngất xỉu trong công ty. Khi nhận được điện thoại từ đồng nghiệp của chồng, anh đã được đưa đến bệnh viện rồi. Tôi vội vàng đi tới bệnh viện, thấy anh nằm hôn mê và đang chuyền nước trên giường bệnh, tôi ngồi một bên mà cứ run lên bần bật, thấp thỏm không yên vì không biết anh bị bệnh gì. Khi bác sĩ cho tôi biết kết quả kiểm tra, tôi không thể tin vào tai mình nữa.

- Anh nhà chị bị ung thư ruột giai đoạn cuối, có lẽ anh đã có triệu chứng từ lâu rồi. Tại sao gia đình không quan tâm, nhắc nhở anh đi khám sớm hơn?

Tôi bất lực, ngồi bệt xuống đất ôm mặt khóc nức nở. Khi bình tĩnh lại, tôi gọi điện nhờ hàng xóm đón con, nấu cơm tối cho mẹ chồng và con hộ tôi.

Sáng hôm sau chồng tôi mới tỉnh lại. Thấy mình trong bệnh viện và tôi ngồi bên cạnh với đôi mắt sưng húp, anh đoán chắc tôi đã biết chuyện nên thành thật thú nhận tất cả.

Hóa ra, anh đã biết bệnh tình của bản thân cách đây vài tháng, nhưng sợ gia đình lo lắng nên anh không dám nói ra. Khả năng điều trị khỏi bệnh cũng không cao nên anh không muốn lãng phí tiền bạc vào việc đó, vì anh đi rồi thì mẹ con tôi và mẹ chồng chắc chắn sẽ cần rất nhiều tiền để trang trải cuộc sống sau này.

Con trai mat, me chong lai ngoi cuoi truoc tu, mo ra toi bat khoc-Hinh-2

Tôi không ngờ anh đã biết bản thân bị bệnh từ trước nhưng anh không dám nói. (Ảnh minh họa)

Tôi khóc nức nở khi nghe những gì anh nói. Tại sao anh lại ngốc như vậy chứ?

- Em không cần tiền, anh chỉ cần anh sống khỏe mạnh thôi. Chúng ta hãy bán nhà đi để chữa bệnh anh nhé? Anh đừng bỏ cuộc được không? Em xin anh đấy. Mẹ con em cần anh.

- Căn nhà là thứ duy nhất anh có thể để lại cho em và con. Anh không đồng ý cho em bán nhà.

Tôi khóc lóc van xin nhưng anh quyết không đồng ý. Chỉ một tháng sau đó, chồng tôi qua đời. Bố mẹ tôi chạy qua giúp lo tang lễ cho anh, tôi không còn lòng dạ nào để suy nghĩ bất cứ việc gì nữa, chỉ biết ôm con ngồi thẫn thờ trước bàn tang lễ.

Những ngày sau đó, mẹ đến ở cùng tôi. Mãi một tháng sau, khi tinh thần tôi ổn định lại thì mẹ mới đi về. Hai tháng sau chồng mất, tôi tìm được công việc mới. Dù bận rộn hơn rất nhiều, không nỡ để mẹ chồng ở nhà một mình nhưng biết làm sao đây, bây giờ tôi phải thay chồng làm kinh tế để gánh vác cái nhà này.

Con trai mat, me chong lai ngoi cuoi truoc tu, mo ra toi bat khoc-Hinh-3

Mở tủ quần áo của chồng ra, tôi òa khóc nức nở khi thấy những thứ bên trong. (Ảnh minh họa)

Hôm đó đi làm về, tôi thấy mẹ chồng ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào tủ quần áo cười tủm tỉm. Đó là tủ quần áo của chồng tôi. Sau khi anh ấy mất, tôi chưa bao giờ mở nó ra nữa vì tôi sợ nhìn vật nhớ người. Mấy ngày sau mẹ vẫn vậy nhưng trước đây mẹ đâu có như thế, nên tôi mới mở tủ ra xem.

Mở tủ ra, tôi nhìn thấy một thùng carton lớn đựng rất nhiều thứ. Trên mỗi đồ vật còn được dán giấy nhớ viết nắn nót từng chữ một: “Qùa sinh nhật tuổi 35 của vợ”, “quà tặng con trai tốt nghiệp tiểu học”,… Anh chuẩn bị quà sinh nhật cho tôi và con tới 15 năm sau, cho tới lúc tôi 50 tuổi và con trai 28 tuổi. Nhìn những thứ này tôi òa khóc nức nở, tại sao anh lại bỏ tôi và con mà đi cơ chứ?

Mẹ chồng cũ mang 500 triệu xin nuôi cháu, nhưng hổ thẹn ra về

Biết tôi tái hôn, mẹ chồng cũ mang 500 triệu đến xin được nuôi cháu, song thằng bé nói một câu khiến bà hổ thẹn bỏ lại 100 triệu rồi ra về.

Tôi ly hôn cách đây 4 năm, khi ấy con trai mới được một tuổi rưỡi nên mặc định quyền nuôi con thuộc về tôi. Hồi đó tôi ly hôn vì chồng ngoại tình. Cô bồ của anh ta đã mang thai, lại có điều kiện kinh tế hơn tôi. So sánh ra, chồng và nhà chồng quyết định chọn cô ta.

Đẻ con trai vẫn bị nghi ngờ, lời mẹ chồng khiến con dâu run rẩy

Mặc dù được các bác sĩ, y tá và cả các sản phụ trong phòng sinh cùng hùa vào giải thích nhưng mẹ chồng tôi vẫn không nghe.

Tôi và chồng quen nhau trong một hội nghị cán bộ công nhân viên toàn công ty. Anh ở chi nhánh Hà Nội, còn tôi ở chi nhánh Hải Phòng. 

Là một cô gái khá xinh đẹp, quyến rũ lại biết cách ăn mặc nên tôi nhanh chóng lọt vào mắt xanh của anh – 1 trưởng phòng kế hoạch. Sau buổi gặp gỡ đó, chúng tôi bắt đầu trao đổi số điện thoại, tìm hiểu và nhanh chóng yêu nhau. 4 tháng sau anh đưa tôi về ra mắt gia đình.

Mẹ chồng chê bai con dâu nghèo và màn đối đáp khiến bà tái mặt

Sau khi vãn khách, mẹ chồng liền vào phòng em nói xoáy: “Mẹ thấy gia đình con thật không biết điều"...

Em sinh ra trong một làng quê nghèo khó. Ngày nhỏ, những bữa cơm của em đa phần đều là các món ăn đạm bạc. Có khi cả tuần chẳng được ăn một miếng thịt. Vì thế khi đã ý thức được hoàn cảnh của mình, em tự nhủ phải học thật giỏi, phải làm rạng danh gia đình và dòng họ.

Lên cấp 3, em lao đầu vào học và đỗ vào trường đại học Ngoại thương. Có được một môi trường học lý tưởng, em tiếp tục cố gắng trong học tập, thời gian rảnh rỗi, em sẽ đi làm thêm để đỡ đần tiền học phí cho bố mẹ.

Với kết quả học tập loại ưu và kinh nghiệm đã tích lũy từ những công việc đi làm thời sinh viên, em may mắn được làm việc cho một công ty nước ngoài. Nhờ đó, em có tiền gửi về cho bố mẹ sửa nhà, mua đất và nuôi các em ăn học.

Ở môi trường công việc, em cũng gặp và yêu chồng hiện tại. Anh là trai thành phố, lại rất giỏi nên trong mắt gia đình, chồng em chính là đứa con vàng mười. Mẹ chồng em là một người phụ nữ ôm tư tưởng bảo thủ. Vậy nên khi biết con trai yêu một cô gái tỉnh lẻ, bà ra sức cấm cản.

Me chong che bai con dau ngheo va man doi dap khien ba tai matNgày về nhà em xin cưới, mẹ chồng đi một bước là chê một điều. Ảnh minh họa: Internet

May mắn thay, chồng em dù nghe lời mẹ nhưng cũng có chính kiến của riêng mình. Anh đã thuyết phục bố mẹ hết lần này đến lần khác. Thấy con trai quá kiên trì, bố chồng em đã đồng ý tác hợp cho nhân duyên của bọn em. Còn mẹ chồng em, vì sợ con trai 34 tuổi sẽ không lấy được vợ nên cũng miễn cưỡng chấp nhận. Dù trong lòng bà, em không phải cô con dâu mà bà vẫn luôn mong mỏi.

Ngày về nhà em xin cưới, mẹ chồng đi một bước là chê một điều. Bà chê đường làng xấu xí, chê bố mẹ em nói năng không khéo léo. Thậm chí khi nhà em bày cỗ lên, bà còn nói những món ăn đãi khách ấy quá bình thường.

Thật lòng mà nói, gia đình em xuất thân nghèo khó nhưng ý chí của em chưa bao giờ nghèo. Bản thân em luôn cố gắng, nỗ lực vươn lên. Vì thế, em quyết không để mẹ chồng khinh gia đình mình được.

Khi đi làm, ngoài tiền bố mẹ gửi ra, em có tích cóp được một chút của để dành. Ngày cưới, em dặn bố mẹ đừng trao quà vì ông bà còn phải nuôi 3 đứa con ăn học. Không ngờ mẹ chồng em lại để bụng...

Me chong che bai con dau ngheo va man doi dap khien ba tai mat-Hinh-2Lần đầu thấy mẹ chồng xấu hổ như vậy, trong lòng em có chút hả hê các chị ạ. Ảnh minh họa: Internet

Sau khi vãn khách, mẹ chồng liền vào phòng em 'nói xoáy': “Mẹ thấy gia đình con thật không biết điều. Bố mẹ cưới dâu, cho con 5 chỉ vàng. Thế mà ông bà bên ấy lại chẳng cho con lấy một chỉ là thế nào”.

Nhiều chuyện dồn nén, em đặt một chiếc hộp bên trong chứa đầy vàng rồi đáp: “Thật ra hôm nay, bố con cho cả hộp vàng 20 cây này. Nhưng ông thấy mẹ trao 5 chỉ. Nếu nhà con lên tặng nhiều quá, sợ mẹ ngại với quan khách nên cất đi và đưa cho con sau mẹ ạ”.

Mẹ chồng em tái mặt, bà lặng lẽ về phòng. Số vàng kia không phải của bố mẹ em, đó là vốn để dành em tích cóp bấy lâu. Nhưng không muốn bố mẹ bị xem thường, em đã nói như thế để mẹ chồng khỏi coi thường. Có lẽ sau lần này, bà không dám đề cập chuyện vàng cưới với em nữa đâu, nhưng mới về làm dâu mà em đã 'thái độ' với mẹ như vậy thì có hỗn láo không các chị?

Đọc nhiều nhất

Tin mới

Lợi ích sức khoẻ tuyệt vời từ quả sung

Lợi ích sức khoẻ tuyệt vời từ quả sung

Trong Đông y, quả sung có tính bình, vị ngọt giúp kiện tỳ thanh tràng (kích thích tiêu hóa, làm sạch ruột), giải độc, tiêu thũng, thường được dùng để chữa các bệnh về tiêu hóa, kiết lỵ, viêm ruột, táo bón, trĩ.