Người đàn ông phải đối mặt với cái chết của 3 người thân

Giấc mơ kỳ lạ khiến người nằm mơ vô cùng sợ hãi. Thật không ngờ nó đã trở thành sự thật và ứng vào người bạn của cậu ta.

Vào năm Hoằng Trị thứ 2 thời nhà Minh (tức năm 1489 sau công nguyên), cậu tú tài Vương Hằng đến Thường Châu (Giang Tô) để tham gia kỳ thi Lễ.

Lúc bấy giờ, có một quan khảo thí đã cố tình gian lận nhằm tư lợi cá nhân, vì thế ông ta đã lén lút bán đề thi, vì muốn bán nhanh nên ông ta bán giá rất thấp.

Lúc này, bạn học của Vương Hằng tên Hề Thuần đến tìm Vương Hằng bàn bạc và ngỏ ý muốn rủ cậu tú tài này cùng mua đề thi, như vậy thì vừa có thể học thuộc trước văn thơ, chuẩn bị trước tài liệu để trong lúc thi cử có thể gian lận quay cóp bài. Lúc đó, việc mua đề thi gần như đã được quyết định.

Rồi đến một đêm nọ, Vương Hằng bỗng mơ thấy mình thi được xếp hạng thứ 11, nhưng lúc ấy đột nhiên cha ruột qua đời, tiếp đó cả vợ và bố vợ cũng lần lượt chết đi, không lâu sau bản thân mình cũng đi thêm bước nữa.

Sau khi tỉnh dậy, anh cảm thấy giấc mơ này quá kỳ lạ, e rằng cũng chẳng phải điềm lành, bèn mượn cớ bản thân còn non trẻ, tài hèn học ít, không muốn có được cơ hội làm quan quá sớm nên liền khước từ chuyện mua lại đề thi.

Hề Thuần nghe vậy thì tức giận nói: "Cậu đúng là đồ không có phúc khí, một mình tôi tự mua đề thi vậy!"

Thế là Hề Thuần bỏ ra 10 lượng vàng để mua lại đề thi, kết quả giành được thứ hạng 11 trong kỳ thi, giống y như thứ hạng trong giấc mơ của Vương Hằng.

Vương Hằng cảm thấy chuyện này thật không bình thường, lo lắng Hề Thuần sẽ gặp phải điềm xấu.

Quả thật, không lâu sau, cha đẻ, vợ và cha vợ của Hề Thuần đều lần lượt qua đời, một thời gian sau Hề Thuần cũng đi thêm bước nữa.

Vương Hằng kinh ngạc không thôi, bèn kể lại câu câu chuyện trong giấc mơ cho mọi người, thảng thốt nói: "Nếu như năm đó tôi cũng tham gia vào vụ mua đề thi kia, vậy thì hôm nay tôi chắc chắn cũng có kết cục như vậy!"

Nguoi dan ong phai doi mat voi cai chet cua 3 nguoi than
Lời bình

Nhiều khả năng, đây là một câu chuyện được dân gian truyền miệng để nhấn mạnh về luật nhân quả ở đời: Làm việc tử tế sẽ thu về kết quả tích cực tốt đẹp, làm việc khuất tất, thiếu trung thực sớm muộn rồi cũng có ngày phải trả giá.

Có nhiều người cho rằng, việc mình làm chẳng ai hay biết nên tặc lưỡi làm liều, điều này vô cùng nguy hiểm. Nhân – quả luôn tồn tại, một khi đã gieo nhân, quả sẽ xuất hiện, chỉ là đến sớm hoặc đến muộn mà thôi.

Thực ra, phúc phần của mỗi người phần nào cũng đã được định sẵn và được tích lũy ngày qua ngày bằng chính suy nghĩ, hành động của mỗi người. Những gì thuộc về mình, sớm muộn rồi cũng sẽ là của mình. Một khi đã là của người khác, có ra sức dùng thủ đoạn để tranh đoạt cũng khó giữ chặt bên mình.

Không chỉ có thế, việc dùng thủ đoạn bất chính để cướp đoạt lợi ích của người khác, tranh đoạt thứ không thuộc về mình, sớm muộn cũng sẽ phải trả giá bằng việc người đó phải mất đi một vài thứ tương ứng ở phương diện khác, thậm chí còn làm rút ngắn tuổi thọ của chính mình và người thân.

Hề Thuần trong câu chuyện trên đã dùng cách gian lận để cướp lấy công danh vốn không thuộc về mình, chiếm dụng lợi ích của người khác và cái giá phải trả chính là mất đi mạng sống của người thân. Cái giá này thật quá đắt để lại bài học nhớ đời.

Sống trên đời, hãy sống tử tế để không hổ thẹn với lương tâm, hãy sống vì bản thân và người thân của mình, nhất định đừng dùng phương thức, thủ đoạn không chính đáng để tranh giành lợi ích vốn không thuộc về mình!

Thảm họa bí ẩn ở Bắc Kinh thời Nhà Minh: 2 vạn người bị nghiền nát

Ngày 20 tháng 5 năm 1625 (mùng 6 tháng 5 năm Hy Tông Thiên Khởi thứ 6), tại cố đô Bắc Kinh triều Minh, vương cung xưởng thành Tây Nam (nay là cửa Tuyên Vũ), cả một vùng đã xảy ra tai biến với sự phá hoại nặng nề...

Buổi sáng hôm ấy, trời đang trong trẻo, bỗng có tiếng vang lên như tiếng thét. Từ hướng Đông Bắc chuyển dần tới phía Tây Nam kinh thành, trời long đất lở, tối đen như mực, muôn nhà đổ sụp. Rối như tơ vò, tựa như ngũ sắc, làn hơi khói tựa hình nấm linh chi bốc tận trời cao, mãi lâu mới tan. Phía Đông đến dãy phố lớn cửa Thuận Thành, phía Bắc đến phố Hình Bộ, dài đến ba bốn dặm, chu vi 13 dặm, hàng vạn nhà cửa, hơn hai vạn người đều biến thành tro bụi, gạch đá, ngói vụn từ trên trời đổ xuống. Những mảnh xác người từ đầu, vai, tai, mũi đến chân tay cũng được ném tới tấp từ trên trời xuống.

Rợn người trại góa phụ thời nhà Minh, nơi phụ nữ sống không bằng chết

Tất cả những phụ nữ sống trong trại góa phụ đều không được phép tự ý giao du với đàn ông. Ai vi phạm sẽ bị xử lý cực nghiêm, thậm chí có thể mất mạng.

Thời cổ đại, chiến tranh liên miên, khói lửa hiếm khi nào dứt. Cũng bởi vậy, vô số binh lính vì đất nước chiến đấu đã táng mạng nơi chiến trường. Trong số này, không ít người đã có gia đình. Vậy, khi những binh sĩ không may tử trận, thê thiếp của họ phải làm sao? Số phận những người phụ nữ góa bụa này sẽ đi đâu, về đâu?

Theo tìm hiểu, thông thường những góa phụ này sẽ ở vậy đến già. Nếu có con thì nuôi dưỡng, chăm sóc con cái, kéo dài hương hỏa cho nhà chồng. Nếu chưa có con thì vẫn tiếp tục bổn phận con dâu, ở lại chồng phụng dưỡng cha mẹ chồng cho tận nghĩa hiếu. Cũng có một số góa phụ đi bước nữa, tuy nhiên đó chỉ là trường hợp cá biệt, không nhiều.

Đọc nhiều nhất

Tin mới